Tại sao người ta dễ nói yêu nhau, mà cũng dễ nói chia tay? Tại sao người
ta yêu nhau không lý do, chia tay lại vô vàn biện hộ? Để nhau đau lòng
vốn dĩ là điều quá dễ, niềm tin đã có bỗng chốc sụp đổ, chút tình cảm
lưu luyến khi nào liệu có đủ sức níu kéo để chia tay nhau cho tử tế hay
không?
Em có một điều thắc mắc, tại sao có một số người lại có thể dễ dàng rũ
bỏ tình cảm như thế? Như thể những lời thề thốt yêu thương trước đây chỉ
là giả dối, như thể những ân cần chăm sóc đã dành cho nhau chẳng khác
nào giấc mộng chóng vánh mau qua.
Sau một cuộc tình, người ta có thể đọng lại những gì trong đời mình? Có
biết bao nhiêu lần thất bại, và sẽ có bao nhiêu lần dám đối diện với
nhau, dũng cảm đứng lên? Sẽ quên nhau đi hết, hay vẫn sẽ giữ nhau lại
như lưu dấu một ký ức đẹp đã từng trải qua? Đã từng mang nhớ thương, thế
thì tại sao lại hất tay vứt bỏ đi sạch sẽ? Thừa nhận đã từng dành tình
cảm cho nhau là điều mất mặt và đáng xấu hổ đến vậy hay sao?
Có còn hay không những nhớ thương? Có còn hay không những ký ức của thuở
còn tay nắm chặt, tim rộn rã đập từng hồi? Có còn hay không ước muốn
cùng nhau bước đi con đường dài thật dài và bảo vệ nhau trước mọi trúc
trắc của cuộc đời?

Là do chính chúng ta đó thôi, do chính chúng ta muốn khước từ nhau, hay
nói một cách phũ phàng hơn là muốn phủ nhận mọi sai lầm của quá khứ. Bởi
vì không cách nào sửa chữa mới trơn tuột buông tay, bởi vì vô trách
nhiệm với những đoạn vấp váp thất bại nên mới từ chối nhận lỗi về mình.
Từ chối cả tình cảm, từ chối cả rung động, như những đứa trẻ cả đời chỉ
biết trốn chạy đó thôi.
Thật ra chỉ cần thật lòng yêu nhau dù chỉ một chút thì sẽ không dễ dàng
mà cạn sạch chỉ trong giây lát, có những thứ cảm xúc cả đời này chúng ta
không thể quên được. Để rồi có lúc sờ tay lên ngực vẫn thấy rung động,
để rồi mỗi khi nhớ lại vẫn mỉm cười hoặc lặng lẽ rơi nước mắt rồi yên ả
tự đau lòng.
Nuối tiếc cũng chính là một kiểu vấn vương thương nhớ, cũng là một kiểu
còn hoài niệm và nhớ lại những chuyện đã qua. Là bằng chứng chân thực
nhất để bản thân nhìn rõ cảm xúc thật trong lòng mình. Vẫn còn nhung nhớ
ai, vẫn còn hoài niệm về ai.
Chia tay nhau rồi, có còn nhớ thương không?
Chắc hẳn vẫn còn nhớ, và có thể rất lâu sau này cũng sẽ không thể quên
được, nhưng rồi chỉ là để đó, chỉ hoài niệm thôi, không thể quay lại…
