Vợ tôi nó dữ như chằn Hèn chi hồi trước chẳng thằng nào thương Mới quen thấy cũng bình thường Bây giờ lỡ cưới hết đường rút lui! Có lẽ hồi đó tui đui Hay là tại số mình xui hổng chừng? Nghĩ đến bực tới muốn khùng Tối ngày nó nói... lùng bùng lỗ tai! Riết rồi cái mặt mình chai Giả đò như điếc, không hay biết gì Thích cằn nhằn, cứ nhằng đi Ông không để ý làm chi cho phiền!